26Tháng 42018

NHỮNG NGƯỜI TÔI ĐÃ GẶP Ở SEOUL tháng 7-2012

NHỮNG NGƯỜI TÔI ĐÃ GẶP Ở SEOUL tháng 7-2012

 

  Người xưa vẫn nói : “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”. Với tôi Seoul cũng chẳng có gì xa lạ, những chuyến đi ngắn, dài cũng đã quá nhiều, thậm chí nhân viên XN Cảnh Hàn Quốc còn khuyến cáo lần sau đừng xin Visa nữa cho đỡ tốn tiền vì đã đủ điều kiện miễn Visa. Tuy nhiên, cái tôi chờ đợi nhất ở bất cứ chuyến đi nước ngoài nào đó chính là học được những gì từ những chuyến đi này? Tôi đã học thêm ở đời qua những người mình gặp qua những chuyến đi. Người đầu tiên được gặp lại trong chuyến đi gây cho tôi ấn tượng là thầy giáo của lớp dạy cho HTV. Có lẽ do tôi là người dịch và chính vì điều đó nên mình là hiểu nhất, lĩnh hội đầy đủ nhất những gì vị Giáo sư kiêm cựu giám đốc chi nhánh Kwangju của MBC này giành cho đất nước Việt Nam, khác với không ít người Hàn Quốc nhìn Việt nam bằng nửa con mắt, ông giành một tình cảm chân thành, nhân văn, biết khen ngợi và khuyến khích. Tình cảm nhân văn của một người nước ngoài giành cho một dân tộc khác luôn là một tình cảm rất đáng quí và . Và hơn hết, đó là sự tôn thờ giành cho Hồ Chủ Tịch . Trong câu chuyện ông kể , có một vị Chủ tịch của một tỉnh ở Hàn Quốc xuất thân từ người trồng tỏi, hiện đang chạy đua để ứng cử Tổng thống Hàn Quốc vào cuồi năm nay rất tôn sùng và làm theo tấm gương của Bác Hồ, ông cũng nói (cũng chưa biết đúng sai) rằng người Hàn Quốc có cho rằng trong những di phẩm của Hồ Chủ Tịch để lại, người ta phát hiện ra quyển sách 목민심서 (tạm dịch Mục dân tâm thư) của tác giả nổi tiếng người Hàn Quốc vào cả trăm năm trước, quyển sách này dạy cho con những người làm chính trị phải biết làm gì, phải phục vụ gì cho dân chúng và phải chăng Hồ Chủ Tịch cũng đã từng đọc qua quyển sách này đã giúp cho Hồ Chủ Tịch lãnh đạo đất nước theo chiều ngang dân chủ thay vì theo chiều dọc của truyền thống Á Đông. Ông là người đi rất nhiều nước trên thế giới, quan tâm đến tôn giáo, trải nghiệm nhiều nền văn hóa khác nhau và đó cũng là lý do ông có cái nhìn rộng rãi, thấu hiểu, chính xác và nhân văn hơn tất cả mọi người mà tôi thường gặp. Đánh giá một dân tộc khác qua tiềm năng, tính ưu việt của cả một nền văn hóa lịch sử hơn là kết quả của vật chất hiện tại luôn là một cái nhín nhân văn, vị tha, văn hóa vì xưa nay cái gì thịnh rồi chẳng suy, suy rồi chẳng thịnh. Gặp lại anh Lim, một người anh những cũng là cấp trên của tôi 10 năm về trước. Trước đây, vì công việc, có những va chạm và hiểu lầm và rồi mất liên lạc. Tôi cũng oán trách anh và tin rằng anh cũng oán trách mình Và tôi cứ nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại anh. Nhưng có vẻ như tôi đang nợ anh một điều gì đó đã khiến cho tôi cố gắng tìm anh trong thời gian vừa qua và đã tìm lại được anh. Không ngờ khi gặp lại, chúng tôi đón nhau với tình cảm của những người anh em, người bạn chân thành. Anh chủ động mời cơm tối, và chúng tôi chia sẽ những câu chuyện ngày xưa, đã hiểu nhau hơn, hiểu được những gì mình đang có và người kia đang có, chúng tôi lại đồng ý tiếp tục hợp tác với nhau trong tương lai với những công việc được chờ đợi. Tìm lại anh, tôi tìm lại được người bạn, tìm thêm một đối tác trong công việc. Người Nga có câu nói nổi tiếng đại ý rằng khi chia tay ai hãy chia tay đẹp đẽ như khi gặp mặt. Nhưng thường những cuộc chia tay có bao giờ được đẹp đâu. Nhưng người yêu nhau, những người bạn với nhau, những người đồng hành làm ăn kinh doanh với nhau khi chia tay nhau thường không bao giờ gặp lại, và có thể họ không muốn bao giờ gặp lại. Nhưng nếu chúng ta bao dung, rộng lượng, tha thứ và chân thành, chúng ta sẽ tìm lại được những người bạn cũ, tâm hồn chúng ta trở nên ấm áp và chúng ta sẽ ít tổn thương hơn. Vậy mới biết chẳng bao giờ có kẻ thù mãi mãi, chẳng ai ghét được nhau mãi mãi là vậy. Chỉ có tình thương yêu chân thành mới giúp con người đến được với nhau dù xa cách, hiểu lầm, tổn thương. Người thứ 3 tôi gặp là một doanh nhân người Hàn Quốc. Tôi chưa gặp ông bao giờ, nhưng trước những cú điện thoại thỉnh mời liên tục, tôi cũng tranh thủ thời gian được gặp ông. Cách nói chuyện của người đàn ông kinh doanh không phải là thành đạt lắm nhưng rất nhiều kinh nghiệm đã khiến cho tôi vỡ lẽ ra nhiều điều. Tôi luôn cho rằng mình yêu Hàn Quốc và cũng ghét Hàn Quốc, cũng hiểu chút ít về Hàn Quốc nhưng đến khi gặp ông, tôi mới biết thực sự những gì mình hiểu chỉ là hạt cát trong một đại đương rộng lớn. “Anh nghiên cứu về Hàn Quốc chứ? Anh quan tâm nhất lĩnh vực nào”? “ Tôi thích thôi, chứ chưa có điều kiện để nghiên cứu sâu, tôi thính những câu chuyện về doanh nhân, về nền kinh tế Hàn Quốc. “Anh biết gì về doanh nhân, nền kinh tế Hàn Quốc” “ Ông cứ nói ” Tôi nói “Trước tiên, tôi phải nói với anh rằng là tất cả những doanh nhân Hàn Quốc thành đạt từ xưa đến nay đều là những người đã đi rất nhiều, làm rất nhiều và đặc biệt, ho đều đã từng học tập và làm việc ở nước ngoài. Con đường phát triển kinh tế của Việt nam sẽ giống như Hàn Quốc, vì Hàn Quốc cũng đã từng giống như các nước khác. Nhưng người đi ra nước ngoài sớm, học được những điều sớm hơn người khác sẽ chính là cầu nói để đất nước phát triển, về mặt cá nhân họ sẽ thành công, mặc dù chắc họ thông minh hơn người khác, giỏi hơn người khác đâu”. “Ông là người Hàn Quốc, ông có cho rằng Hàn Quốc là ưu việt? Còn tôi thì lại cho rằng Hàn Quốc còn rất nhiều khiếm khuyết. “Ví dụ?” “Vật giá Hàn Quốc đắt quá, y tế, giáo dục, tính dân chủ vv..” “Thu nhập của người Hàn Quốc đủ để cho người dân họ đảm bảo bữa ăn, quần áo mặc và đảm bảo cuộc sống bình thường. Người Hàn Quốc không còn tầng lớp hạ lưu nữa rồi. Còn về y tế, ngay cả một đất nước như Mỹ thì không phải ai cũng được hưởng bảo hiểm y tế đầy đủ như Hàn Quốc, còn giáo dục, Hàn Quốc có lẽ là nước duy nhất áp dụng giáo dục nghĩa vụ (miễn phí) ở bậc phổ thông, cấp bữa ăn miễn phí cho học sinh vv... Dân chủ ư? Chúng tôi đang tiến bộ rất nhiều đấy chứ. Có nước nào dám bắt anh trai Tổng thống đương nhiệm, có nước nào mà phụ nữ nhập cư lấy chồng Hàn Quốc được bầu vào Quốc hội như chúng tôi. Có nước nào mà dịch vụ hành chính công nhanh và chính xác, thân thiện như Hàn Quốc “. “Nhưng người Hàn Quốc làm việc quá tải, họ không có thời gian giành cho gia đình, anh thấy đấy, bây giờ đã 9 h tối rồi mà 2/3 tòa nhà còn sáng đèn kìa” “Hãy hiểu rằng chủ nghĩa xã hội là chủ nghĩa của tương đối và của tương lai mà thôi. Mỹ là đất nước mà ai cũng muốn đến cả, nhưng anh biết đấy, ngay cả ở Mỹ người ta cũng phải làm việc cật lực mới có thể nuôi được gia đình, học làm việc trên 10 tiếng một ngày chứ chẳng có ai thong dong được đâu. Anh cũng biết Châu Âu hiện nay đang gặp rất nhiều khó khăn cũng chính vì sự lười nhác của con người. Người dân Ý, người dân Hy Lạp được hưởng nhiều trợ cấp xã hội, họ không làm nhiều và đó chính là lý do họ đang sụp đổ”, chúng tôi đã hy sinh hẳn một thế hệ để có ngày hôm nay, bằng cả máu và nước mắt. Nhưng để giữ được ngày hôm nay thì thế hệ hiện nay của Hàn Quốc cũng phải nỗ lực để giữ lấy. Người Hàn và người Nhật rất chăm chỉ và đó là bí quyết để thành công. Trong doanh nghiệp cũng vậy, anh làm lãnh đạo mà anh không chăm chỉ thì công ty anh không phát triển được đâu, anh không chăm chỉ thì chẳng ai chăm chỉ cả, anh không làm gương thì chẳng ai theo anh cả. Chúng tôi muốn làm gương cho thế hê tiếp theo”. “Ông thấy Việt Nam thế nào?” “Người Việt thông minh, nhanh nhẹn, cũng cần cù, hiếu học. Hiếu học sẽ giúp người Việt thành công trong tương lai. Các anh cần phải có nhiều người đi ra nước ngoài hơn để học hỏi, tìm hiểu. Nhưng vật giá Việt Nam cao quá so với thu nhập, vì vậy người Việt khá vất vả, nhiều thứ mất cân bằng, khoảng cách giàu nghèo quá lớn, nhưng tôi yêu Việt Nam, tôi cảm thấy bầu không khí Việt Nam thật thân thiện”. Buổi nói chuyện huyên thuyên chẳng có chủ đề ấy kết thúc bằng bữa ăn tối. Không dễ để công dân của một nước nghèo giàu lòng tự trọng và hay tự ái vặt dân tộc mình như tôi đối thoại với một công dân của một nước tiên tiến giàu có nhưng thích thuyết giảng như ông thống nhất với nhau về mọi quan điểm. Nhưng chúng tôi quí nhau vì đến với nhau bằng cả sự chân tình và chia sẻ. Gặp lại 4 cô học trò đang du học tại trường Kyonggi và Koomin khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất. Các em đã phải chờ cả tuần để được gặp tôi. Khi gặp lại ba cô gái thân gái dặm trường đi học nơi đất khách, trong lòng tôi không khỏi bùi ngùi. Tôi biết cái cảnh cô đơn, cô độc, thiếu thốn đủ đường khi đi du học, thiếu tình cảm ruột thịt gia đình, thiếu hơi ấm tình người. Cuộc sống du học sinh khiến cho người ta xích lại gần nhau hơn, ít có khoảng cách giàu nghèo nhưng giúp cho con người thể hiện được cái tôi của mình, khi đi du học ở nước ngoài, ai cũng sẽ phải làm tất cả mọi việc để tồn tại dù ở trong nước anh có là cành vàng lá ngọc hay cô chiêu cậu ấm. Sớm độc lập, sớm tự lập, sớm tự khẳng định mình và bươn chải chính là bí quyết kinh điển dẫn đến thành công của tất cả mọi người. Nhiều khi ngẫm lại mới thấy những lãnh đạo nước ta cũng từng đi du học và làm việc ở nước ngoài, từ Hồ Chủ Tịch, Võ Nguyên Giáp, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh cho đến tất cả những bậc tiền nhân khác đều đã đi qua những con đường như vậy. Hơn 3000 du học sinh Việt Nam đang học tập tại Hàn Quốc chắc chắn rằng sẽ là lãnh đạo, là chủ đạo trong tương lai của đất nước Việt Nam. Tôi vẫn khao khát một phong trào Hán Thành Du học ( Hán thành là tên cũ của thủ đô Seoul) như các bậc tiền nhân đã làm với Đông Du cả trăm năm trước. Chúc cho các em chân cứng đã mềm và sớm thành công. Trên chuyến bay quay trở lại về nước, tình cờ tôi nghe cuộc đối thoại của 3 chàng trai Việt, hai người về từ Nhật bản và một người về từ Hàn Quốc. Tuổi đôi mươi, trắng trẻo, tự tin và đều ra đi từ năm 2004. Điểm chung của chính họ đều là những người Việt đi lao động ở nước ngoài và ở lại quá hạn cho phép, cư trú bất hợp pháp cho đến khi bị bắt và đưa về nước. Cư trú lưu vong bất hợp pháp nơi đất khách quê người là điều chẳng ai mong muốn cả, họ đều có một nhu cầu chính đáng là muốn được ở lại làm việc, kiếm tiền và có thể là cống hiến cho đất nước mình đang cư trú. Tôi chợt chạnh lòng khi thấy quá nhiều người Hàn Quốc, người Đài Loan, người Nhật và nhiều người nước ngoài khác đang sinh sống thoải mái tại Việt Nam cả chục năm nay mà không bị giới hạn về thời gian cư trú, họ được đối xử tốt ở nơi đây trong khi những công dân Việt Nam yêu thương của tôi thì đang bị đối xử như những công dân không được thừa nhận ở xứ người. Chúng ta sẽ phải tự lực, chứ chẳng ai giúp chúng ta được đâu Lê Huy Khoa

 

  • Viết bởi Super User
  • Lượt xem: 1341
Cơ sở 1: 258 B – 260A Điện Biên Phủ, P.7, Quận 3, 028.3932 0868 / 3932 0869
Cơ sở 2: 72 Trương Công Định, P.14, Quận Tân Bình , 028.3949 1403 / 3811 8496
Cơ sở 3: 220/102 Lê Văn Sỹ, P.14, Quận 3 , 028.3526 1145
Cơ sở 4: 5 Hoàng Minh Giám, P.9, Quận Phú Nhuận , 028.6682 0960
Cơ sở 5: 15 Trần Văn Trà, phường Tân Phú , Quận 7, 028.6685 5980 / 5413 5007
Cơ sở 6: 144 Đinh Tiên Hoàng, P.1, Quận Bình Thạnh, 028.6270 3497
Cơ sở 7: 687 Hồng Bàng , P.6 , Quận 6, 028.6680 1790
Cơ sở 8 : 696 Tỉnh lộ 8, Ấp 4, Xã Phước Vĩnh An, Huyện Củ Chi, TP.HCM , 0974295399
Cơ sở 9: 200 Nguyễn Duy Trinh, P.Bình Trưng Tây, Q.2, 028.6272 8700
Cơ sở10:Trung tâm đào tạo quốc tế Số 4 Nguyễn Trãi Quận 5 028.6678.1913/3932.0868
Cơ sở 11: Số 125 Lê Văn Lương Phường Nhân Chính, Thanh Xuân, Hà Nội 024-32009176