18Tháng 62018

Bạn đang ở trang: Home Thông tin Tin tức Việt Hàn

Trung Thu ở Hàn Quốc

Trung thu ở xứ kim chi thực là một ngày lễ lớn lắm đấy! 

Cũng giống như Việt Nam và Trung Quốc, người Hàn Quốc cũng tổ chức lễ Trung thu. Tuy nhiên, nếu Trung thu ở Việt Nam và Trung Quốc thường được coi là ngày lễ của trẻ em thì trung thu đối với người Hàn Quốc mang một ý nghĩa đặc biệt hơn. Cùng tìm hiểu xem tại sao nó lại là một trong những ngày lễ quan trọng nhất của người Hàn Quốc nhá! 
 
Lễ Trung thu ở Hàn Quốc được tổ chức vào ngày 15/8 theo lịch âm hàng năm, được gọi là Chuseok trong tiếng Hàn Quốc hay còn được biết đến với một tên khác là lễ hội ngày mùa (Harvest Festival). Có tên gọi này vì Trung thu thường được tổ chức sau một mùa gặt bội thu, người Hàn Quốc sử dụng các sản phẩm mới gặt hái được để chế biến các món ăn (thịt, cá, các loại rau, hoa quả, bánh gạo…) dâng lên tổ tiên.

Người phương Tây thường ví Trung thu của người Hàn Quốc giống như lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) của họ, nhưng có lẽ trung thu trong mắt người Hàn Quốc cũng quan trọng và thiêng liêng như Tết Nguyên Đán của Việt Nam vậy. Đây được xem là ngày lễ lớn nhất trong năm, mọi người cũng được nghỉ dài ngày (thông thường là 3 ngày). Những người làm ăn, sinh sống ở xa cũng nhân dịp này để trở về thăm quê hương.
 
Vào sáng ngày Trung thu, các gia đình bày Songpyeon, bánh gạo có hình trăng lưỡi liềm được phủ rong biển, đỗ, lạc… bên ngoài và các loại thức ăn khác lên ban thờ. Việc này gọi là Charye.
 
 Mâm cỗ truyền thống.
 
Món Songpyeon.
 
Sau Charye, các gia đình đi thăm mộ tổ tiên và thực hiện nghi lễ Beolcho, tức là dọn dẹp cỏ dại xung quanh mộ. Theo truyền thống từ xưa, hành động này thể hiện sự tôn trọng và tưởng nhớ tới tổ tiên.
 
 Beolcho: Cả gia đình cùng nhau quét dọn mộ.
 
Trong dịp này, mọi người cũng sắm sửa quần áo mới, và hanbok là sự lựa chọn hàng đầu. Một điều đặc biệt thú vị đấy là mọi người đều tặng nhau quà vào dịp này, cũng giống như việc lì xì ở Việt Nam chúng mình. Ngày xưa, mọi người chỉ tặng nhau quà, nhưng hiện nay, tiền và phiếu tặng quà lại là sự lựa chọn số một.
 
 
 
Trong dịp lễ Chuseok này, các hoạt động thể thao thường được tổ chức là vật, bắn cung… và tất nhiên, không thể thiếu các hoạt động ca hát nhảy múa, đặc biệt là Ganggangsullae – điệu nhảy vòng tròn truyền thống của người Hàn Quốc.
 
  • Viết bởi Super User
  • Lượt xem: 1281

PHẦN 1 : THẦY GIÁO CỦA TÔI CHÍNH LÀ SỰ NGHÈO ĐÓI VÀ NGƯỜI MẸ’

TRƯỜNG HÀN NGỮ VIỆT HÀN KANATA

 

 

 

Hồi ký

TỔNG THỐNG HÀN QUỐC

LEE MUYNG PARK

 

 

 

 

KHÔNG CÓ GÌ LÀ HUYỀN

THOẠI

신화는없다

Người dịch: Lê Huy Khoa

 

 

Từ một cậu bé thiếu niên yếu ớt và bệnh tật, trở thành chủ tịch một tập đoàn, từ chủ tịch một tập đoàn, bây giờ trở thành Tổng Thống của cường quốc về kinh tế châu Á. Một câu chuyện cảm động về sư nỗ lực không biết mệt mỏi bằng một ý chí sắt thép, chiến thắng nghịch cảnh và khó khăn.

 

Phó giám đốc tuổi 20, giám đốc tuổi 30, tổng giám đốc tuổi 40, Thị trưởng Seoul vào tuổi 50, Tổng thống Hàn Quốc vào tuổi 60. người ta gọi tôi là huyền thọai về làm công ăn lương, Nhưng chẳng bao giờ có huyền thoại cả, tất cả chỉ là ý chí bất khuất của con người, vượt qua trùng điệp khó khăn và cơn nguy kịch bằng tất cả những gì mình có.

 

NHÀ XUẤT BẢN TỔNG HỢP

 

 

Bạn học được gì từ quyển sách này:

-         Muốn thành công, cần phải làm gì?

-         Doanh nghiệp bước ra thị trường quốc tế như thế nào?

-         Cuộc đời con người, nên sống thế nào?

 

 

Giới thiệu dịch giả, tác giả Lê Huy Khoa

Sinh năm 1974.

Quê quán: Diễn Châu, Nghệ An

Nơi ở hiện nay: Tp Hồ Chí Minh

Nơi công tác; Trường Hàn ngữ Việt Hàn Kanata

72 Trương Công Định, Tân Bình, Tp HCM

Tel; 39320-868, 39491403.

www.kanata.com.vn, email: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

 LỜI NÓI ĐẦU

Nhân dịp sửa đổi nội dung

 

Vậy là quyển sách này ra đời đã được 10 năm, người ta vẫn nói 10 năm thì cái gì rồi cũng thay đổi, nhưng mà đúng là quả thật thay đổi nhiều quá. Con người, thông tin, vốn, vật tư hàng hóa đã vượt qua khỏi những biên giới và biến thế giới này thành một cộng đồng sống của tất cả mọi người. Những điều khác biệt lantỏa đi khắp thế giới và trộn lẫn, hòa hợp với tất cả mọi thứ và nó đang thay đổi nhanh hơn bất cứ lúc nào. Dưới cái danh nghĩa của toàn cầu hóa, lý luận kinh tế chính là đẩy mạnh năng lực cạnh tranh, nhưng mặt khác nó cũng được mở rộng bởi môi trường, phúc lợi và các nền văn hóa.

Hàn Quốc với mục tiêu hiện đại hóa chính là công nghiệp hóa và xuất khẩu đã biến Hàn Quốc thành nước bắt đầu bước trở thành cường quốc kinh tế trên thế giới ở khu vực top 10 và đã trở thành nước thành viên của tổ chức OEDC. Điều đó cũng có nghĩa là Hàn Quốc đã trở thành một đất nước đường hoàn trên công động thế giới. Những bạn trẻ người Hàn Quốc làm việc tại những công trình không kể ngày đêm chỉ với một suy nghĩ duy nhất là thoát nghèo đã viết lại lịch sử bằng cách chứng minh rằng “một nước lạc hậu cũng có thể hoàn toàn trở thành một nước tiên tiến”. Họ bây giờ đã trở thành những ông bà lão mà người ta vẫn gọi là thế hệ đã trưởng thành.

Về mặt cá nhân, tôi cũng đã thay đổi lĩnh vực hoạt động của mình từ điều hành một doanh nghiệp thành điều hành một thành phố, rồi từ lĩnh vực dân sự sang lĩnh vực nhà nước, Tôi đã rời khỏi Huyndea, nơi tôi đã đốt cháy cả tuổi trẻ của mình, và sau khi thành đại biểu quốc hội, giờ tôi đang phụ trách mảng hành chính của thủ đô Seoul với tư cách là Thị trưởng thành phố. Cùng với thông tin ngày càng nhiều, càng nhanh, tình hình thay đổi ngày càng gấp rút thì những hành động của những nhà kinh doanh cũng cần phải thay đổi tốc độ tương ứng cho phù hợp là điều rất quan trọng. Và để “kinh doanh tốc độ” thành công thì vai trò của người làm công chức là vô cùng quan trọng. Vì họ phải là người nhìn trước mọi người và từ đó tạo ra một môi trường bình đẳng cũng như một nền tảng khung sườn mới mẻ. Và nếu nói tại sao tôi thay đổi công việc thì cũng có thể nói vì điều này. Dù có thay đổi vị trí công việc thì tôi vẫn là nhà kinh doanh có nhiều việc để làm như ngày xưa. Nhưng nếu có ai nói thực ra chẳng có gì thay đổi nếu trên phương diện rằng phải liên tục thử thách để tìm ra những tương lai mới thì cũng chẳng sao, nó chỉ khác là lĩnh vực từ dân sự sang nhà nước mà thôi.

Bỗng có một ngày có một nhà xuất bản cử người đến gặp tôi và họ nói là họ sẽ tái bản quyển sách này. Điều đó cũng có nghĩa là ngày nay đã có nhiều người đọc sách hơn. Nói thật thì đây là những câu chuyện tôi muốn quên nên tôi cũng không nghĩ rằng sẽ có điều đó xảy ra. Tôi cũng vui nhưng tôi thực sự thì tôi tò mò.

 

Tại sao lại làm vậy, ở thời buổi kinh tế khó khăn này, quyển sách này có phải là quyển sách hướng dẫn cho người ta xin việc đâu nên nó đâu có cần cho ai. Tôi chợt nghĩ đến biết đâu nó lại cần cho những bạn trẻ đang gặp khó khăn, thậm chí là có thể họ đang lo lắng cho tương lai thì sao? Có thể rằng họ cứ tưởng rằng mọi người sẽ đưa lại tự do và hòa bình cho họ nhưng cái sự thật đương nhiên ấy lại đang lung lay, có lẽ họ cứ nghĩ là sung túc và ổn định sẽ được đảm bảo trong khi trái lại sự bất an lại ngày càng tăng lên.

Đâu là nguyên nhân của nỗi lo này. Trong lúc trật tự thế giới đang được lập lại thì vai trò của các nước Đông Á đang nổi lên một cách rõ ràng, nhưng Hàn Quốc thì vẫn chưa thể tiến lên phía trước. Nói cách khác thì thật tiếc là vẫn chưa thoát khỏi sự hỗn loạn. Trong khi vấn đề vũ khí của Bắc Hàn đang ngày càng trở nên trầm trọng hơn, lại thêm những tranh chấp xung quanh tranh chấp lãnh thổ của các nước láng giềng đang cho thấy nó trở thành những xung đột. Chúng ta cũng không thể phủ nhận sự thật rằng mối quan hệ đồng minh truyền thống đang ngày cảng trở nên lỏng lẻo khiến nó đẻ ra các nỗi lo. Giữa các tổ chức thì xung đột cũng đang ngày càng tăng khiến tăng trưởng bị chậm lại. Nào là học thi, làm là xin việc, nào là cạnh tranh đang ngày càng khóc liệt thì việc về hưu sớm trở thành một trào lưu. Tỷ lệ ly hôn ngày càng tăng, trong khi tỷ lệ sinh thì ngày càng giảm. Các doanh nghiệp thì đang nối đuôi nhau ra nước ngoài, còn các gia đình trẻ đang tìm cách di dân ra nước ngoài giống như chạy trốn. Trong khi xã hội đang ổn ào với những vấn đề này kia của xã hội, những bất đồng và hổn loạn cứ lặp đi lặp lại nhưng lại chưa thấy được triển vọng rằng sẽ giải quyết được những vấn đề này để thống nhất và đưa đất nước đi đến phồn vinh. Nói gọn thì chúng ta chẳng nhìn thấy tương lai. Lớp trẻ lo lắng cho tương lai chính là vì những điều đó.

Những lúc gặp khó khăn, tôi thường nhìn các bạn trẻ. Và từ ánh mắt của họ, tôi đọc được cái nhiệt huyết hướng đến tương lai. Cũng như khi mình lần đầu tiên viết sách phải bất chấp nỗi xấu hổ của mình, quyển sách này cũng giống như câu trả lời cho những ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết của họ. Những câu chuyện xưa đều đã thành chuyện cũ, nhưng tôi cũng vẫn chẳng mong muốn gì hơn là những thanh niên ngày nay phải luôn mang trong mình mong muốn thử thách với dũng khí và hy vọng.

Thế gian đã thay đổi và còn tiếp tục thay đổi, còn nhanh hơn, nhiều hơn và lớn hơn nữa. Nhưng đâu có phải mình thay đổi hình thức mà nguyên lý của một con người thay đổi. Ý tôi muốn nói rằng dù kiểu sống của con người có thay đổi, cách làm việc có thay đổi nhưng những nguyên tắc của cuộc đời và đạo lý mà con người thực hiện thì ngày xưa hay bây giờ vẫn giống nhau.

 

Chúng ta đã có thời khổ và vất vả hơn bây giờ. Nhưng chúng ta đã không mất đi hy vọng và mơ ước của mình, chúng ta cũng đã phải cố gắng để tìm con đường đúng đắn cho mình. Dù tương lai có thể có những khó khăn hơn nữa nhưng tuyệt đối cúng ta không được trốn tránh hoặc lùi bước. Chúng ta phải đứng đối diện với những vấn đề, giải quyết nó và vượt qua những thử thách đê mở ra tương lai mới của chúng ta. Chúng ta không chạy theo công việc mà phải nắm bắt công việc và phải làm thành công. Chúng ta phải nhìn ra thế giới và nhìn ra phía trước. Việc chúng ta phải nhìn lại bản thân mình và nhìn lại quá khứ cũng là vậy.

Khi chúng ta bước lên phía trước với những lo lắng và sự không rõ ràng, khi chúng ta mở ra con đường cho mình bằng cách khắc phục những trùng trùng lớp lớp khó khăn, cũng có thể mọi người sẽ nhắc đến nó như một câu chuyện thần thoại. Nhưng như tôi đã nói nhiều lần, chẳng bao giờ có gì là thần thoại cả. Đó tất cả chỉ là sự nổ lực một cách miệt mài của những thanh niên mang trong mình ước mơ và dũng khí để tìm ra con đường đúng đắn cho mình mà thôi.

 

Ngày 28 tháng 3 năm 2005, tại phòng sách phường Hehwa

Lee Myong Bak

 

 

TRƯỜNG HÀN NGỮ VIỆT HÀN KANATA

 

 

 

 

 

Hồi ký

TỔNG THỐNG HÀN QUỐC

LEE MUYNG PARK

 

 

 

 

KHÔNG CÓ GÌ LÀ HUYỀN

THOẠI

신화는없다

Người dịch: Lê Huy Khoa

 

 

1. THẦY GIÁO CỦA TÔI CHÍNH LÀ SỰ NGHÈO ĐÓI VÀ NGƯỜI MẸ’

Ký ức đầu tiên của tôi về thành phố biển Pohang chính là sự nghèo đói. Cái nghèo đói dính chặt vào đại gia đình chúng tôi như cái vỏ sò bám chặt ấy nó đeo bám tôi cho đến khi tôi vào cả lứa tuổi 20.

 

Phần 1. Cái tặng thêm của bố tôi.

 

Tháng 11 năm 1945, cả gia đình chúng tôi 8 người khăn gói rời Osaka Nhật bản. Cả gia đình chúng tôi gồm bố mẹ, anh cả, anh hai, chị, tôi và em gái leo lên chiếc thuyền chở khách tạm hướng về phía Busan. Chuyến đi về nước hoàn toàn của gia đình chúng tôi. Tất cả tài sản mà gia đình chúng tôi gom được ở mảnh đất khổ cực và cay đắng Nhật Bản chỉ là mấy đồng tiền, mấy bộ quần áo cũ và mấy thứ đồ dùng sinh hoạt hằng ngày mà thôi.

Con thuyền về nước chở đầy người Hàn Quốc, nhưng rồi thuyền đắm trước quần đảo Surima, tất cả mọi người đều được cứu sống, nhưng hành lý thì chìm xuống biển cùng thuyền bè cả. Và đúng nghĩa của từ ngữ, chúng tôi về nước với hai bàn tay trắng.

Khi được vớt lên khỏi hòn đảo và đặt chân lên mảnh đất quê hương, tôi mới 4 tuổi. Tôi chẳng còn bất cứ một ký ức nào về con đường về nước ngày ấy, và ký ức đầu tiên của tôi về quê hương chính là cái nghèo đói của góc chợ Pohang. Trở về quê với cái mạng còn sống đã là may mắn lắm, và đón chúng tôi ở quê hương chính là sự nghèo đói. Tôi cũng không nghờ cái nghèo đói giống xác xơ như chỉ còn một cái vỏ của con nhộng khô với cả gia đình chúng tôi theo tôi cho đến tôi hơn hai mươi tuổi.

Bố tôi là con út trong một gia đình 3 anh em, mảnh đất nhỏ bé, có lẽ bố tôi giành lại cho hai anh còn mình thì rời quê hương khi còn trẻ. Cũng giống như cuộc đời và bước đi của bao nhiêu thanh niên khác sống cuộc sống của người dân mất nước dưới ách thực dân, ông làm đủ nghề để kiếm sống, và ông làm quen với kỹ thuật chăn nuôi số lượng lớn bò và heo.

Bố tôi cùng với các bạn trẻ khác tìm đường sinh sống và sang đến Nhật, ông được tuyển vào làm việc tại nông trường gần thành phố Ôsaka. Ông thành người nông dân sang vắt sữa, cắt cỏ chăm sóc cho bò. Cuộc sống buồn tẻ hơn ở quê hương, nhưng bố tôi chuyên tâm vào công việc và ông đã có thể tiết kiệm được một ít tiền.

Khi đã ổn định một phần nào công việc tại Nhật Bản, ông quay về quê và lấy vợ, đón cô dâu là con nhà họ Che, ở Panyawol, bây giờ đã được gộp vào thành phố Teagu.

Hai vợ chồng tân hôn cưới nhau chưa được bao lâu thì lên đường sang Nhật, và bất chấp cuộc sống tha hương, bố mẹ tôi đã sinh hạ 6 người con. Em út tôi thì sinh tại Hàn Quốc, sau khi chúng tôi đã hồi hương.

Về đến quê hương, rất may là trong cuộc chiến ngày 25 tháng 6, bố tôi vẫn xin được việc, đó là một nông trại của phó giám đốc một quĩ phát triển. Công việc thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng có lẽ nó phù hợp với tính cách và kinh nghiệm của bố tôi.

Bố tôi là người điển hình về giá trị quan và truyền thống về nho giáo, ông nhấn mạnh sự yêu thương và đùm bọc giữa anh em với nhau, từ cách chào hỏi cho đến cách cung phụng người lớn, những điều đó đã làm ảnh hưởng đến nhân cách bên ngoài của anh em chúng tôi.

Thực ra thì trong một gia đình nghèo khó, việc giữ được uy quyền của người chủ gia đình là một điều không dễ dàng chút nào. Thường như vậy người ta thường bạo lực đòn roi vì cảm thấy mình bất lực, hoặc họ thường phủ nhận sự tồn tại của mình. Nhưng bố tôi vẫn giữ được uy lực nghiêm khắc trong gia đình dù nghèo khổ.

Khi bố tôi làm viêc ở nông trường, thì những thành viên trong gia đình chúng tôi cũng tạm ổn định, nhưng chiến tranh ngày 25 tháng 6 nổ ra, và cái tổ ấm đơn giản của chúng tôi tan vỡ thành từng mảnh nhỏ. Phía đông tuyến phòng ngự sông Nakdong là nơi giao tranh kịch liệt giữa quân đội hai bên.

Khi quân phương Bắc chiếm được Pohang, cả gia đình tôi lánh nạn xuống một khu vực gần xã Hưng He quê chúng tôi. Nhưng bố tôi vẫn không rời nông trường vì ông muốn ở lại chăm sóc đàn gia súc. Gia chủ đã bỏ đi, nhưng ông vẫn ở lại làm tròn phận sự của mình chăm sóc trang trại. Và khi chiến tuyến được lập lại, tất cả gia đình quay lại Pohang thì ông lại trở thành người thất nghiệp.

Tôi bắt đầu làm việc từ khi còn đi học lớp thấp của tiểu học, tôi theo hình bóng cao dong dỏng của bố tôi, đi khắp các chợ Yong Tuk, Hong He, An kang và Kokkang.

Khi ấy bố tôi bán vải. Cái nghề buôn vải, lời lãi hay không phụ thuộc vào cái tay đo. Những người buôn vài từ phương bắc xuống bày cho cha tôi khi bán cách đo phải có sự trùng lặp khi đo, phần còn lại thì coi như là một phần khuyến mãi tặng thêm, khách hàng thì cứ tưởng rằng mình mua 6 thước và được thêm vài tấc nữa.

Bố tôi thì không vậy, ông đo sáu thước đủ 6 thước, và thêm thì là thêm. Và ông lại thường bán nợ, thậm chí chẳng còn hỏi cả người mua nợ họ tên gì và địa chỉ ở đâu. Ông chỉ ghi lại cái áo và màu sắc áo mà khách hàng mua, sau này, khách không trả tiền thì cũng chẳng có cách nào mà nhận ra họ. Lương tâm của ông không cho phép lừa người khác.

 

 

Thời trẻ, bố tôi có đi nhà thờ, nhưng rồi khi 28 tuổi, ông tranh cãi kịch liệt với mục sư và từ đó không bao giờ ông đi nữa. Sự việc là ở vùng quê, nhiều người thường tặng thêm lương thực ngoài tiền vào mùa tạ ơn. Và mục sư thì chỉ cầu nguyện cho những người nào đóng góp tiền bạc hoặc lương thực.

“Tại sao ông lại cầu nguyện cho những người đóng góp, đáng ra ông phải cầu nguyện cho những người muốn đóng góp nhưng không có khả năng đóng góp hơn chứ”

Nhìn cảnh ông bán vải già tranh cãi với vị mục sư, tôi hiểu một sự thật rằng người có lương tâm không lừa người khác chính là người hành động mà không đi khỏi nguyên tắc và nguyên lý. Nguyên lý và nguyên tắc là những điều đơn giản nhất, nhưng là sức mạnh lớn nhất.

  • Viết bởi Super User
  • Lượt xem: 3168

Giải mã thành công của làn sóng Hallyu

Làn sóng Hallyu với những bộ phim, những nhóm nhạc thần tượng đã ngày càng vươn xa khỏi biên giới Hàn Quốc và "phủ sóng" trên khắp các châu lục, từ Á sang Âu và mở rộng sang đến Mĩ, Trung đông và châu Phi. Kéo theo đó, sự phát triển vượt bậc của các ngành thời trang, mỹ phẩm, âm nhạc, giải trí đã đưa Hàn Quốc trở thành một trung tâm mua sắm, nghe nhìn của cả châu lục. Vậy nguyên nhân nào dẫn đến sự thành công và do đâu mà văn hóa Hàn Quốc lại được người dân khắp thế giới ưa chuộng đến thế?

Xem tiếp...

  • Viết bởi Super User
  • Lượt xem: 1716

Biết tiếng Hàn dễ tìm được việc

TT - Một chuyên viên phụ trách mảng Hàn Quốc học của đại học Ngoại ngữ - tin học TP.HCM (HUFLIT) cho biết hằng năm, có tới 90% số sinh viên tốt nghiệp khoa Hàn ở HUFLIT có ngay việc làm. Số còn lại học tiếp lên cao hoặc đi du học.

Xem tiếp...

  • Viết bởi Super User
  • Lượt xem: 1402
Cơ sở 1: 258 B – 260A Điện Biên Phủ, P.7, Quận 3, 028.3932 0868 / 3932 0869
Cơ sở 2: 72 Trương Công Định, P.14, Quận Tân Bình , 028.3949 1403 / 3811 8496
Cơ sở 3: 220/102 Lê Văn Sỹ, P.14, Quận 3 , 028.3526 1145
Cơ sở 4: 5 Hoàng Minh Giám, P.9, Quận Phú Nhuận , 028.6682 0960
Cơ sở 5: 15 Trần Văn Trà, phường Tân Phú , Quận 7, 028.6685 5980 / 5413 5007
Cơ sở 6: 144 Đinh Tiên Hoàng, P.1, Quận Bình Thạnh, 028.6270 3497
Cơ sở 7: 687 Hồng Bàng , P.6 , Quận 6, 028.6680 1790
Cơ sở 8 : 696 Tỉnh lộ 8, Ấp 4, Xã Phước Vĩnh An, Huyện Củ Chi, TP.HCM , 0974295399
Cơ sở 9: 200 Nguyễn Duy Trinh, P.Bình Trưng Tây, Q.2, 028.6272 8700
Cơ sở10:Trung tâm đào tạo quốc tế Số 4 Nguyễn Trãi Quận 5 028.6678.1913/3932.0868
Cơ sở 11: Số 125 Lê Văn Lương Phường Nhân Chính, Thanh Xuân, Hà Nội 024-32009176